Câu chuyện ba con ruồi

Câu chuyện ba con ruồi

Thời buổi lạm phát, ba anh em nhà ruồi quyết định "xuất khẩu lao động". Cả ba quá giang trên chiếc xe tốc hành lên thành phố kiếm ăn.

Tới nơi, một chú bay đến quán nhậu nọ kiếm ăn. Lý do: Trong quán nhậu nhiều thức ăn, mấy tay bợm nhậu làm mấy cốc vào phê phê sẽ không để ý đến vài con ruồi trên bàn.
Một chú thì về một khu công nghiệp, vì chú nghĩ đó là nơi người ta đa quen ruồi bay muỗi lượn nên không lo ảnh hưởng đến tính mạng trong lúc vo ve trên bát, đĩa thức ăn.

Chú thứ ba đến "phố nhà giàu" sinh nhai, với lý do: Người giàu nhiều tiền, thức ăn ngon nhiều dinh dưỡng.
Một qua đi. Ba anh em nhà ruồi ấy gặp lại nhau. Chú "quán bia" béo tốt. Chú "khu công nghiệp" trông tạm được. Còn chú "phố nhà giàu" thì hỡi ôi, thật thảm hại: Gầy gò, gãy mấy vài chân, cánh rách te tua.
Chú ruồi "quán bia" nói:
Sướng không tả được. Vào quán bia, anh nhằm lúc mấy cha say say mới vo ve sà vào đĩa thức ăn. Nhưng phải nhằm mấy tay có vẻ "máu sĩ" cao. Thấy anh đậu vào, mấy cha kêu lên: "Bẩn, bẩn quá! Đổ đi". Thế là họ đổ luôn đĩa thức ăn xuống nền nhà, nhiều đến nỗi anh ăn cả năm cũng không hết.
Chú "khu công nghiệp" điềm đạm:
Em cũng hay kiếm ăn bằng cách bay vào đĩa thức ăn của mấy người công nhân. Họ cũng vệ sinh lắm, nhưng không đến mức đổ cả đĩa, họ chỉ lấy thìa xúc phần thức ăn "ruồi đậu" đổ đi. Nói chung sống ở đó cũng phong lưu.
Còn chú "phố nhà giàu" sụt sịt:
Tưởng nhà giàu thế nào, hóa ra khu đó giàu lên nhờ... đánh đề.
Thế thì liên quan gì đến chú?
Sao không? Khi em đậu vào đĩa thức ăn, họ reo ầm lên: "Lộc trời cho kìa!". Giá đậu vào cốc bia họ đã uống luôn rồi. Nhưng đậu vào đĩa thức ăn cũng không thoát nạn. Họ túm lấy em, vạch cánh, soi chân, xem bụng để tìm hiểu xem "trời sẽ báo" hôm đó đề về bao nhiêu, có mấy "con lô" sẽ ra... May mà em vùng vẫy thoát được. Híc, híc...

*
* *

Mưu hèn kế bẩn
Từ một làng nhỏ ở Hungary, người con trai gọi điện cho bác sĩ ở Budapest và hỏi về thù lao khám bệnh cho bố mình. Bác sĩ trả lời là 1.000 forint, chàng thanh niên hẹn sẽ đón ông tại ga xe lửa. Tới lúc gặp bác sĩ, anh ta buồn rầu thông báo:
Thật không may, bố tôi vừa mất rồi. Nhưng để bác sĩ khỏi bị thiệt thòi tôi đã tìm được 10 người trong làng, họ đồng ý trả 150 forint cho mỗi lần khám bệnh.
Khám cho 10 người xong, anh thanh niên tiễn bác sĩ ra ga, ông này nói:
Tôi chỉ yêu cầu 1.000 forint mà thu được 1.500 forint. Vì vậy tôi chia đôi phần dôi ra. Đây là 250 forint của anh.
Nhận xong tiền anh chàng nói:
Xin cảm ơn bác sĩ! Tôi xin được nói thật là cha tôi không chết mà ở trong số 10 người đã được bác sĩ khám bệnh.

*
* *

"Văng" hóa
Cuộc họp khu phố bàn xây dựng khu phố văn hóa đang rất căng thẳng. Có nhiều biện pháp được đưa ra, nhưng mọi người vẫn thấy chưa có phương án nào thực sự hữu hiệu để dẹp bỏ các hiện tượng mất vệ sinh, nói năng tục tĩu, cãi nhau...
Đặc biệt là vấn đề văng tục chửi bậy làm đau đầu mọi người nhất. Ai nấy đang vò đầu bứt tai thì bỗng một ý kiến cất lên:
Theo tôi, nếu bắt được đứa nào nói bậy thì cứ đánh bỏ con mẹ nó đi!
Ừ! Đúng rồi đấy, phải đánh cả thằng bố nó nữa!
Một giọng khác gay gắt cất lên:
Gông cổ cả nhà nó lại, nhét rác vào mồm cho ăn bằng hết thì thôi!
Nếu không hết thì bắt chúng nó đem rác về đặt lên bàn thờ ấy!

Hội Quán Cười

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *